<?xml version="1.0" encoding="utf-8"?>
<rss version="2.0">
   <channel>
      <title>Oneviet Blogs - Passe Partout</title>
      <link>http://blogs.oneviet.com/passepartout/</link>
      <description></description>
      <language>en</language>
      <copyright>Copyright 2007</copyright>
      <lastBuildDate>Thu, 22 Feb 2007 14:10:35 -0800</lastBuildDate>
      <generator>http://www.sixapart.com/movabletype/?v=3.2</generator>
      <docs>http://blogs.law.harvard.edu/tech/rss</docs> 

            <item>
         <title>Hên Xui Năm Heo Vàng</title>
         <description><![CDATA[<p><img alt="dinh-hoi-2007-02.jpg" src="http://www.oneviet.com/archives/images/dinh-hoi-2007-02.jpg" width="500" height="345" /></p>

<p><a href="http://blogs.oneviet.com/passepartout" target="_blank"><strong>Passe Partout</strong></a></p>

<p>Heo Vàng Đinh Hợi phải mất một chu kỳ 60 năm mới trở lại thế nên các nhà hộ sinh toàn vùng Châu Á sẽ cực kỳ bận rộn suốt năm nay khi các bà bầu được chuẩn bị từ năm Tuất sẽ ào ào rủ nhau cho ra đời những bầy heo con với hy vọng người mang tuổi Hợi sẽ chỉ “ủn ỉn ăn no lại nằm.” Chẳng thế mà tất cả bệnh viện hộ sản từ Hồng Kông đến Trung Quốc đều đã được ghi tên giữ chỗ, lấy phòng kín lịch. Thậm chí tại Hàn Quốc, nơi tỉ lệ sinh sản ở mức thấp nhứt thế giới, theo bản tin của AP, cũng ghi nhận đột biến và làm nhà nước hài lòng. Từ nhiều năm nay chính quyền Hán Thành nỗ lực đốc thúc các bà mang bầu có thưởng nhưng không thành công. Tuy nhiên nếu tỉ lệ sinh gia tăng thì tỉ lệ sử dụng bao và thuốc ngừa thai phải giảm để nhường chỗ cho ngành sản xuất thuốc mắn con, bột dinh dưỡng, nôi, xe đẩy con nít, tã lót và quần áo trẻ em tăng trưởng.</p>]]></description>
         <link>http://blogs.oneviet.com/html/archives/html/passepartout/2007/02/hen_xui_nm_heo_vang.php</link>
         <guid>http://blogs.oneviet.com/html/archives/html/passepartout/2007/02/hen_xui_nm_heo_vang.php</guid>
         <category>News</category>
         <pubDate>Thu, 22 Feb 2007 14:10:35 -0800</pubDate>
      </item>
            <item>
         <title>Tình Không Toa</title>
         <description><![CDATA[<p><img alt="valentine-2007-02.jpg" src="http://www.oneviet.com/archives/images/valentine-2007-02.jpg" width="284" height="384" align="left" hspace="10" /><a href="http://blogs.oneviet.com/passepartout" target="_blank"><strong>Passe Partout</strong></a></p>

<p>Nhà nước Anh, từ dân mà ra cho nên rất biết chăm lo cho dân. Lo cả chuyện phòng the. Kể từ lễ Valentine, hệ thống dược phòng Boots ở Anh – tương tự như Walgreen’s hay CVS ở Mỹ, sẽ bán cho phái nam viên thuốc màu xanh tuyệt chiêu không cần toa, hệt như mua thuốc nhức đầu vậy. Đây là viên thuốc ông uống bà khen hay mà mọi người đều biết. Thí điểm đầu tiên trong sáu tháng sẽ chỉ bán ở thành phố Manchester và sau đó có thể nhân rộng trên toàn vương quốc với khoảng 1,500 tiệm. <br />
Nói vậy nhưng không phải vậy. <br />
Thuốc chỉ bán cho nam nhi từ 30 đến 65 tuổi. Thế có nghĩa bên Anh, dưới 30 khách hàng phải tìm cách chữa trị bệnh ED (rối loạn cương dương) và trên 65 phải gác kiếm nghỉ … chơi. Bất công quá. Nhưng những người trong tuổi cũng phải chứng minh số đó áp huyết, mức cholesterol và đường trong máu, kể cả hồ sơ bệnh án. Phát ngôn viên của Boots nói rằng “thật ra cũng là một hình thức phải có toa, nhưng hơi được đổi mới.” Dược sĩ của Boots sẽ giúp khám và làm thử nghiệm y khoa tại chỗ, không cần phải gặp bác sĩ gia đình và chỉ khi nào muốn mua thêm thì mới cần chỉ định của bác sĩ.</p>]]></description>
         <link>http://blogs.oneviet.com/html/archives/html/passepartout/2007/02/tinh_khong_toa.php</link>
         <guid>http://blogs.oneviet.com/html/archives/html/passepartout/2007/02/tinh_khong_toa.php</guid>
         <category>News</category>
         <pubDate>Wed, 14 Feb 2007 11:18:52 -0800</pubDate>
      </item>
            <item>
         <title>Dám Nghĩ Dám Làm</title>
         <description><![CDATA[<p><img alt="cynthia sommer.jpg" src="http://blogs.oneviet.com/archives/passepartout/images/cynthia%20sommer.jpg" width="379" height="249" align="left" hspace="10" /><a href="http://blogs.oneviet.com/passepartout" target="_blank"><strong>Passe Partout</strong></a></p>

<p>“Cô ta bật dậy vào mỗi đêm, hãi hùng nhớ lại tiếng kéo cắt trên thớ thịt ngực của mình,” luật sư của nạn nhân nữ 25 tuổi kể lại và mô tả vị bác sĩ giải phẫu hành nghề như mổ heo lấy thịt tại lò sát sinh là câu chuyện kinh hoàng và liều lĩnh về một chuyên gia thẩm mỹ hành nghề không giấy phép tại San Jose cách nay không lâu. Toàn bộ những người liên hệ đều bị truy tố và lãnh án. Hậu quả của việc đầu tư không đúng người đã khiến nạn nhân người Việt này tuy tiền mất tật mang nhưng vẫn còn sống. Tuy nhiên không phải chỉ người Việt mới liều bạt mạng như vậy, hai trong nhiều trường hợp liều can không nổi liệt kê dưới đây xảy ra trong cộng đồng Mỹ và cũng đều liên quan đến việc sửa sắc đẹp.</p>]]></description>
         <link>http://blogs.oneviet.com/html/archives/html/passepartout/2007/02/dam_ngh_dam_lam.php</link>
         <guid>http://blogs.oneviet.com/html/archives/html/passepartout/2007/02/dam_ngh_dam_lam.php</guid>
         <category>News</category>
         <pubDate>Thu, 08 Feb 2007 16:38:39 -0800</pubDate>
      </item>
            <item>
         <title>Tấm Vé Độc Đắc</title>
         <description><![CDATA[<p><img alt="powerball-2007-02.jpg" src="http://blogs.oneviet.com/archives/passepartout/images/powerball-2007-02.jpg" width="320" height="253" align="left" hspace="10" /><a href="http://blogs.oneviet.com/passepartout" target="_blank"><strong>Passe Partout</strong></a></p>

<p>Năm sắp hết, Tết gần kề. Người nào rủng rỉnh đã bay về quê ăn Tết Hợi rồi, người ở lại bèn phải vui với Tết cộng đồng, với diễn hành chào đón xuân với hy vọng năm mới, người mới, vận hội mới cuộc sống thoải mái hơn, trong nhà ngoài ngõ êm ắng hơn và trong túi rủng rỉnh hơn. Lương thì cố định, nhích từ cent nếu có, trong khi xăng cứ ngấp nghé ở ngưỡng cửa 3 đô/gallon và rập rình đòi vượt. Để cái khó không bó cái khôn, để giải quyết bài toán tài chính - bao nhiêu cũng không đủ, người ta quay sang nghề phụ để mơ và hy vọng. Có người chọn blackjack, poker, Pai Gow … (chẳng thế mà họ Nguyễn, Trần, Phạm, Lê tràn ngập trang web <a href="http://www.worldpokertour.com" target="_blank">http://www.worldpokertour.com</a>) có người lại chọn tấm vé trị giá $1 đô để đánh đổi cuộc đời.</p>]]></description>
         <link>http://blogs.oneviet.com/html/archives/html/passepartout/2007/02/tm_ve_c_c.php</link>
         <guid>http://blogs.oneviet.com/html/archives/html/passepartout/2007/02/tm_ve_c_c.php</guid>
         <category>News</category>
         <pubDate>Fri, 02 Feb 2007 01:25:05 -0800</pubDate>
      </item>
            <item>
         <title>3 Triệu Đô Cho Một Lời Cầu Hôn</title>
         <description><![CDATA[<p><img alt="superbowl-2007-01.jpg" src="http://blogs.oneviet.com/archives/passepartout/images/superbowl-2007-01.jpg" width="497" height="267" /></p>

<p><strong>Passe Partout</strong></p>

<p>JP là một chàng trai đang yêu. Đắm đuối, say mê. Không chấp nhận yêu rồi khoan cưới, anh nhứt định phải cưới liền tay. Nhưng anh muốn lời cầu hôn phải là đặc biệt. Thật đặc biệt. Và cũng như mua nhà phải chọn địa điểm - location, location, location thì lời cầu hôn với người yêu cũng phải chọn nơi chọn chốn. Thế là anh chọn nói lời cao cả đó vào lúc truyền hình chạy quảng cáo trong trận Super Bowl ngày Chủ Nhựt 4 tháng Hai, trước ít nhứt 90 triệu khán giả trên toàn thế giới kể cả 75,540 khán giả tại chỗ.<br />
Có ai nỡ trả lời “Không”  khi một người quỳ sát đất, dâng nhẫn nạm kim cương lóng lánh và ngỏ lời cầu hôn trước biển người mông mênh?<br />
Với giá biểu 6 triệu đô la cho 1 phút, JP cần có ít nhứt từ 2.5 đến 3 triệu để có 30 giây nói lời để đời đó.<br />
Trong khi anh đang tìm cách gây quỹ qua internet từ tháng Mười, 2006 <a href="http://www.mysuperproposal.com/about/" target="_blank">http://www.mysuperproposal.com/about/</a> và có được $75,000 thì đó chỉ là mới một phần rất nhỏ của 2.5 triệu. Đúng vào lúc khó khăn này thì các tài phiệt, các đại gia Mỹ vào cuộc.</p>]]></description>
         <link>http://blogs.oneviet.com/html/archives/html/passepartout/2007/01/3_triu_o_cho_mt_li_cu_hon.php</link>
         <guid>http://blogs.oneviet.com/html/archives/html/passepartout/2007/01/3_triu_o_cho_mt_li_cu_hon.php</guid>
         <category>News</category>
         <pubDate>Wed, 24 Jan 2007 20:29:12 -0800</pubDate>
      </item>
            <item>
         <title>Một Thế Giới Thiếu Đàn Bà</title>
         <description><![CDATA[<p><img alt="flowers-wedding-2007-01.jpg" src="http://www.oneviet.com/archives/images/flowers-wedding-2007-01.jpg" width="250" height="248" align="left" hspace="10" /><a href="http://blogs.oneviet.com/passepartout" target="_blank"><strong>Passe Partout</strong></a></p>

<p>Bản tin 1: Một vị vô danh nào đó từng phát biểu  - không đúng mà cũng chẳng sai nhưng đầy ý nghĩa rằng “Đàn ông không thể sống VỚI đàn bà, nhưng lại không thể sống THIẾU đàn bà,” rồi ra sẽ không thể áp dụng tại Trung Quốc vì ở đó thiếu đàn bà. Thiếu nghiêm chỉnh.<br />
Trong vòng không đầy 15 năm nữa Trung Quốc sẽ dư thừa 30 triệu đàn ông do chính sách cứng rắn mỗi gia đình một con, và ngày càng bị kiểm soát chặt chẽ hơn. Với truyền thống trọng nam hơn nữ, người Hoa giải quyết vấn đề bằng cách phá thai – dù rằng bất hợp pháp, nếu siêu âm thấy thai nhi không có cái … của quý nối dõi tông đường đó.</p>]]></description>
         <link>http://blogs.oneviet.com/html/archives/html/passepartout/2007/01/mt_th_gii_thiu_an_ba.php</link>
         <guid>http://blogs.oneviet.com/html/archives/html/passepartout/2007/01/mt_th_gii_thiu_an_ba.php</guid>
         <category>News</category>
         <pubDate>Fri, 19 Jan 2007 20:32:52 -0800</pubDate>
      </item>
            <item>
         <title>Quyết Tâm Đầu Năm Mới</title>
         <description><![CDATA[<p><img alt="madonna-blog-2007-01.jpg" src="http://blogs.oneviet.com/archives/passepartout/images/madonna-blog-2007-01.jpg" width="490" height="368" /></p>

<p><strong>Passe Partout</strong></p>

<p>Mỗi khởi đầu một năm mới, nhà nhà, người người lại đưa ra những hạ quyết tâm – resolution, từ sống tử tế hơn, yêu người yêu đời hơn, chấm dứt tình vụng trộm, bỏ thuốc, bỏ rượu, bỏ casino, dẹp tổ tôm từ sắc, đến bớt bớt shopping cà thẻ … tùy hoàn cảnh cá biệt nhưng chú tâm nhiều nhứt phải là thể dục nhiều hơn, bỏ ăn chất dầu chất béo để xuống cân. <br />
Ôi chất béo của bơ sữa, bánh ngọt và thịt thà, tội tình gì mà sao mọi người thích nhà ngươi mà cũng ghét nhà ngươi đến thế!<br />
Chỉ miếng bánh sinh nhật có tí kem, mỗi bữa chỉ chén cơm lưng thế mà cân cứ lên vùn vụt can không nổi; vòng 1, vòng 2, vòng 3 tăng đến chóng mặt ngoài tầm kiểm soát… đến nỗi quần áo cứ bó lấy người trông như đòn bánh tét ngày Tết.<br />
Chẳng thế mà đồng loạt các cửa hàng thức ăn nhanh như KFC, McDonald’s, Wendy’s, Taco Bell, kể cả Starbucks đều tập trung mặt trận chống béo phì bằng cách giảm hay bỏ hẳn chất béo trans fats (margarine) trong các sản phẩm chế biến của mình.<br />
</p>]]></description>
         <link>http://blogs.oneviet.com/html/archives/html/passepartout/2007/01/quyt_tam_u_nm_mi.php</link>
         <guid>http://blogs.oneviet.com/html/archives/html/passepartout/2007/01/quyt_tam_u_nm_mi.php</guid>
         <category>News</category>
         <pubDate>Thu, 11 Jan 2007 10:37:10 -0800</pubDate>
      </item>
            <item>
         <title>Chuyện Đầu Năm</title>
         <description><![CDATA[<p><a href="http://blogs.oneviet.com/passepartout" target="_blank"><strong>Passe Partout</strong></a></p>

<p>Đầu năm nói chuyện chết quả là có phần nào làm mất đi nhuệ khí để khởi đầu một năm mới nhưng những cái chết này rất đáng để suy gẫm nên Chuyện Đầu Năm của trang blog bèn bàn vô bàn ra về cái chết của ba nhân vật sẽ đi vào lịch sử nhân lọai.<br />
Ai cũng biết rằng phải có chết mới có sự sống, nhưng liệu người ta có rút ra được bài học hay không lại là chuyện khác.</p>

<p><strong>Chết 1:</strong></p>

<p><img alt="president-ford-gerald-ceremony-2007-01.jpg" src="http://www.oneviet.com/archives/images/president-ford-gerald-ceremony-2007-01.jpg" width="460" height="328" /></p>

<p>Ông có “số” làm tổng thống. Không được bầu mà cũng chẳng phải vận động tranh cử. Ông là người duy nhứt trong lịch sử nước Mỹ được làm phó rồi làm tổng thống vì luật định. Qua tu chính án số 25 ông được đề cử giữ chức phó tổng thống sau khi người tiền nhiệm từ chức. Không đầy năm sau vị chánh cũng lại ra đi vì một vụ tai tiếng gây chấn động chính trường thế là ông vào ghế tổng thống như được sinh ra bọc điều. Ông không giữ ghế này được lâu vì hậu quả của một quyết định liều lĩnh và can trường mà nhiều năm sau người đời mới thông cảm và kính phục. Nhân hậu, hòa hoãn, thẳng thắn và bộc trực là đặc điểm của nhân vật sinh quán ở Omaha, Nebraska và trưởng thành ở Grand Rapids, Michigan. Lúc còn sinh viên ông chơi thể thao nhà nghề cấp đại học, khi gia nhập quân đội ông tham chiến tại vùng Nam Thái Bình Dương, kể cả các trận chiến ở Truk, Saipan, và Philippines, và sau cùng khi nắm quyền trong tay ông đã đưa đất nước ra khỏi cơn khủng hoảng chính trị tệ hại và ô nhục nhứt.</p>]]></description>
         <link>http://blogs.oneviet.com/html/archives/html/passepartout/2007/01/chuyn_u_nm.php</link>
         <guid>http://blogs.oneviet.com/html/archives/html/passepartout/2007/01/chuyn_u_nm.php</guid>
         <category>Politics</category>
         <pubDate>Thu, 04 Jan 2007 21:07:49 -0800</pubDate>
      </item>
            <item>
         <title>Hành Trình Người Con Gái Da Vàng</title>
         <description><![CDATA[<p><img alt="oneviet_the journey of Vaan Nguyen_Duki Dror_200612.jpg" src="http://www.oneviet.com/archives/images/oneviet_the%20journey%20of%20Vaan%20Nguyen_Duki%20Dror_200612.jpg" width="250" height="381" align="left" hspace="10" /><strong>Passe Partout</strong></p>

<p><em>Người con gái Việt Nam da vàng<br />
Yêu quê hương như yêu đồng lúa chín<br />
Người con gái Việt Nam da vàng<br />
Yêu quê hương nước mắt lưng giòng</p>

<p>Người con gái Việt Nam da vàng<br />
Yêu quê hương nên yêu người yếu kém<br />
Người con gái ngồi mơ thanh bình<br />
Yêu quê hương như đã yêu mình</p>

<p>Em chưa biết quê hương thanh bình<br />
Em chưa thấy xưa kia Việt Nam<br />
Em chưa hát ca dao một lần<br />
Em chỉ có con tim căm hờn …</em></p>

<p>Viết ca khúc “Người Con Gái Việt Nam” từ thập niên ’60, nhạc sĩ Trịnh Công Sơn không thể ngờ rằng 40 năm sau, có một người con cái da vàng thực sự, yêu quê hương như yêu đồng lúa chín, và yêu quê hương nước mắt lưng giòng.</p>

<p>Câu chuyện người di tản buồn bắt đầu bằng những trang blog than trách về những nghịch lý về cuộc sống của một cô gái Việt sinh ra tại Do Thái. Bên cạnh những dị biệt thế hệ với chính cha mẹ ruột là những kỳ thị của người bản xứ, những người nói cùng một ngôn ngữ nhưng khác màu da, cùng những khắc khoải về bản thân, và về quê hương đánh mất, đã thôi thúc Nguyễn Thị Hồng Vân quyết định tìm về quê mẹ, hệt như người Do Thái tìm về miền đất hứa. Nhưng cũng từ đó là bi kịch của người lưu vong Hồng Vân, khi quê hương có đón nhận lại người con lưu lạc hay mãi chối bỏ?</p>]]></description>
         <link>http://blogs.oneviet.com/html/archives/html/passepartout/2006/12/hanh_trinh_ngi_con_gai_da_vang.php</link>
         <guid>http://blogs.oneviet.com/html/archives/html/passepartout/2006/12/hanh_trinh_ngi_con_gai_da_vang.php</guid>
         <category>Arts</category>
         <pubDate>Thu, 21 Dec 2006 21:26:16 -0800</pubDate>
      </item>
            <item>
         <title>Bài Học</title>
         <description><![CDATA[<p><img alt="oneviet_vietnamese_war_in_retrospect_200612.jpg" src="http://blogs.oneviet.com/archives/passepartout/images/oneviet_vietnamese_war_in_retrospect_200612.jpg" width="230" height="359" align="left" hspace="10" /><strong>Passe Partout</strong></p>

<p><strong>.1995</strong><br />
Lời mở đầu cuốn hồi ký “In Retrospect” xuất bản năm 1995 của cựu Bộ Trưởng Quốc Phòng Robert McNamara, kiến trúc sư của sự can dự của Hoa Kỳ vào chiến tranh Việt Nam, có đoạn mở đầu như sau:<br />
“Chúng ta, những người trong chính quyền của Tổng Thống Kennedy và Johnson, từng can dự vào những quyết định về Việt Nam đã hành xử như theo điều chúng ta tưởng rằng là nguyên tắc và truyền thống của quốc gia này. Chúng ta quyết định (về chính sách) dựa trên những giá trị đó. Sự thật thì chúng ta sai, hoàn toàn sai. Chúng ta có bổn phận phải giải thích (sai lầm đó) với các thế hệ mai sau.”<br />
Trong sách ông vạch ra một số sai lầm như:</p>

<ol><li><em>Đánh giá thấp quyết tâm của đối thủ và thổi phồng nguy cơ tác hại đến nước Mỹ</li>
<li>Hoàn toàn không lượng định được sức mạnh chính trị của đất nước đó</li>
<li>Không đánh giá đúng tinh thần quốc gia dân tộc đã thôi thúc đối thủ sẵn sàng chiến đấu và chết vì lý tưởng đó.</li>
<li>Không hiểu biết về lịch sử, văn hóa và người dân trong vùng kể cả cá tính của giới lãnh đạo</li>
<li>Không tiên liệu được sự giới hạn của vũ khí hiện đại khi đối đầu với vũ khí không quy ước trong chiến tranh nhân dân</li>
<li>Không có chiến thuật thu phục nhân tâm của nước có nền tảng văn hóa hoàn toàn khác biệt</li>
<li>Không hiểu được rằng trong các quan hệ của thế giới, cũng như trong đời sống, có thể có những vấn đề mà lại không có giải pháp tức thời.</em></li></ol>]]></description>
         <link>http://blogs.oneviet.com/html/archives/html/passepartout/2006/12/bai_hc.php</link>
         <guid>http://blogs.oneviet.com/html/archives/html/passepartout/2006/12/bai_hc.php</guid>
         <category>News</category>
         <pubDate>Fri, 08 Dec 2006 00:24:48 -0800</pubDate>
      </item>
            <item>
         <title>Ngọn Đồi Tử Sĩ</title>
         <description><![CDATA[<p><img alt="oneviet_vietnamese_news_cross_lafayette1_1206.jpg" src="http://blogs.oneviet.com/archives/passepartout/images/oneviet_vietnamese_news_cross_lafayette1_1206.jpg" width="490" height="270" /></p>

<p><strong>Passe Partout</strong></p>

<p>LAFAYETTE, CA - Đó là một triền đồi phủ kín cỏ xanh chen lẫn với hàng cây thông cao. Nhưng màu xanh của toàn cảnh lại càng làm nổi bật thêm màu trắng tinh khiết của 500 cây thánh giá sắp xếp không thứ tự nhưng cũng làm liên tưởng đến một nghĩa trang, nơi an nghỉ của anh hùng tử sĩ vì rải rác đây đó là bó hoa, lá quốc kỳ Mỹ, ngôi sao David và luỡi liềm tượng trưng cho Do Thái giáo và Hồi giáo. Lui về phía sau, một tấm bảng to ghi đậm đen hàng chữ “In Memory of 2,867 US Troops Killed in Iraq.” (Để Tưởng Nhớ 2,867 Binh Sĩ Mỹ Đã Hy Sinh tại Iraq). Nhìn gần hơn nữa cho thấy hai con số sau cùng có thể thay được hầu cập nhật với tin tức thương vong ngoài mặt trận. </p>

<p>Thông điệp nhạy cảm và đau thương từ ngọn đồi nằm đối diện trạm xe Bart của thành phố Lafayette, cách San Jose một tiếng lái xe về hướng bắc, đã vang động khắp Hoa Kỳ. Phải chăng đây là một tiếng nói nối tiếp theo Cindy Sheehan - người mẹ mất con trong chiến tranh, đã gây nên phong trào chống cuộc chiến Iraq ngày một gia tăng.<br />
Tuy nhiên tấm bảng, những cây thánh giá dựng lên từ đầu tháng trên đồi cỏ mà những người chủ trương nói rằng để mọi người nhận thức cái giá thực sự của chiến tranh, đã là đề tài tranh cãi trong nhiều phiên họp của Hội Đồng Thành Phố Lafayette. <br />
Phản đối chiến tranh hay vinh danh người quá cố?<br />
</p>]]></description>
         <link>http://blogs.oneviet.com/html/archives/html/passepartout/2006/12/ngn_i_t_s.php</link>
         <guid>http://blogs.oneviet.com/html/archives/html/passepartout/2006/12/ngn_i_t_s.php</guid>
         <category>News</category>
         <pubDate>Fri, 01 Dec 2006 00:21:05 -0800</pubDate>
      </item>
            <item>
         <title>Cho Một Người Vừa Nằm Xuống</title>
         <description><![CDATA[<p><img alt="" src="http://www.oneviet.com/archives/images/2006_11_tungnguyen.jpg" width="268" height="390" align="left" hspace="10" /></p>

<p><strong>Passe Partout</strong><br />
<em><a href="http://blogs.oneviet.com/passepartout" target="_blank"> Visit Blog</a></em></p>

<p>Không hề quen, không từng biết mà cũng chẳng phải bạn bè thân quyến, nhưng liệu có ai không khỏi bùi ngùi thương cảm về anh, một người đồng hương xa lạ vừa vĩnh viễn ra đi. Sống vì lý tưởng, chiến đấu vì nhiệm vụ, và chết vì một đất nước, con người của anh là vậy. Là hạt cát trên quốc gia 300 triệu dân với 1.2 triệu người Việt, cái chết của anh sẽ được tưởng nhớ ghi công trong một buổi lễ trọng thể, huy chương sẽ được truy tặng cho anh vì những hy sinh đóng góp cho tổ quốc đã cưu mang anh. Rồi hết. Nhưng đau buồn và thương nhớ sẽ gặm nhắm người vợ, cha mẹ, người thân anh không biết đến bao giờ. Có người nói rằng người lính chết ngoài mặt trận (Iraq) để hậu phương (Mỹ) được an ninh hơn, nhưng người khác lại không tin như vậy và cho đó là phí mạng người, tiêu tốn tài nguyên tiền bạc của đất nước. Anh có biết không, tại hậu phương người ta đang bàn cãi chuyện đó. Và nếu anh còn sống thì sớm muộn gì anh cũng về lại với người thân, nhưng giờ thì đã quá trễ. Nhưng hình như anh ra đi khỏi Việt Nam để tìm tự do chứ đâu phải để tìm cái chết.</p>]]></description>
         <link>http://blogs.oneviet.com/html/archives/html/passepartout/2006/11/cho_mt_ngi_va_nm_xung.php</link>
         <guid>http://blogs.oneviet.com/html/archives/html/passepartout/2006/11/cho_mt_ngi_va_nm_xung.php</guid>
         <category>News</category>
         <pubDate>Wed, 22 Nov 2006 00:19:41 -0800</pubDate>
      </item>
            <item>
         <title>Hai Đất Nước, Một Chuyến Đi</title>
         <description><![CDATA[<p><img alt="2006_11_georgebush.jpg" src="http://blogs.oneviet.com/archives/passepartout/images/2006_11_georgebush.jpg" width="490" height="490" /></p>

<p><strong>Passe Partout</strong></p>

<p>Thứ Sáu tuần này, nhà lãnh đạo uy quyền nhứt địa cầu bước chân lên thảm đỏ trải dài lên tận cửa chiếc Air Force One và sau đó ông duyệt hàng quân của Quân Đội Nhân Dân Việt Nam nghiêm chỉnh dàn chào trong rừng cờ hai nước. Hình ảnh này trái ngược hẳn với cảnh tượng tang hoang tại sứ quán Mỹ ở Sài Gòn sáng ngày 30 tháng Tư, 1975.  Đại Sứ Graham Martin rời nhiệm sở ôm theo lá quốc kỳ của nước ông chỉ vài tiếng trước khi cánh cổng sắt của Dinh Độc Lập bị chiến xa ủi sập.<br />
Lẽ nào cái chết của 58,000 binh sĩ Mỹ, 3 triệu người Việt, 15 triệu tấn bom đạn, 140 tỉ đô la và hơn 3 triệu người Việt bỏ chạy ra nước ngoài, hai đất nước phân hóa lại đưa đến cuộc tiếp rước long trọng như ngày hôm nay: đôi bên bắt tay tặng hoa trong tình cảm thắm thiết hợp tác xây dựng.<br />
Tại sao không bắt tay sớm, 31 năm trước hay ngay sau 1954 để người dân đỡ khổ nhỉ? Hình như lịch sử phải diễn tiến như vậy, phải có đổ máu, hận thù, nồi da xáo thịt, chia cắt, phân chia, cấm vận rồi giải tỏa … rồi ra đôi bên mới hiểu nhau mới tới gần nhau được. Thời điểm nào địch trở thành bạn, đối đầu trở thành đồng minh, ghét thành thương hoàn toàn phải tùy thuộc vào thời điểm và thời thế.</p>]]></description>
         <link>http://blogs.oneviet.com/html/archives/html/passepartout/2006/11/hai_t_nc_mt_chuyn_i.php</link>
         <guid>http://blogs.oneviet.com/html/archives/html/passepartout/2006/11/hai_t_nc_mt_chuyn_i.php</guid>
         <category>Politics</category>
         <pubDate>Fri, 17 Nov 2006 18:17:07 -0800</pubDate>
      </item>
      
   </channel>
</rss>

